Truyện song ngữ · HSK 4 · truyện 3/7
Bánh chẻo của bà
đời thường14 câumọi chữ Hán thuộc HSK 4 trở xuống
Bà đã tám mươi mà năm nào cũng tự gói bánh chẻo, đến Tết năm nay cháu mới hiểu vì sao.
奶奶今年八十岁了,还是喜欢自己包饺子。
Năm nay bà tám mươi rồi mà vẫn thích tự tay gói bánh chẻo.
每年冬天,全家人都会回到她的小房子里。
Cứ đến mùa đông là cả nhà lại về căn nhà nhỏ của bà.
妈妈说:“外面买的又快又好,您别累着。”
Mẹ bảo: “Ngoài hàng bán vừa nhanh vừa ngon, bà đừng làm cho mệt.”
奶奶总是笑一笑,什么也不说。
Bà chỉ cười cười, chẳng nói gì.
今年春节,奶奶的手不像从前那么有力气了。
Tết năm nay, tay bà không còn khỏe như trước nữa.
她包的饺子有的大有的小,样子不太好看。
Bánh bà gói cái to cái nhỏ, trông chẳng đẹp mấy.
弟弟小声问:“今年的饺子怎么这样?”
Em trai tôi khẽ hỏi: “Sao bánh năm nay lại thế này?”
爸爸没有回答,只是又拿了一个。
Bố không đáp, chỉ lặng lẽ gắp thêm một cái nữa.
吃完饭,我看见爸爸一个人在厨房洗碗。
Ăn xong, tôi thấy bố một mình rửa bát trong bếp.
他说:“我小时候,奶奶一个人包,我们四个孩子吃。”
Bố kể: “Hồi bố còn bé, bà gói một mình cho bốn anh em bố ăn.”
“那时候家里穷,一年只有过年才能吃上一次。”
“Dạo ấy nhà nghèo, cả năm chỉ Tết mới được ăn một lần.”
今年过年,我第一次跟着奶奶学包饺子。
Tết này, lần đầu tiên tôi ngồi cạnh bà học gói bánh.
我包得很难看,可是奶奶一直在旁边笑。
Tôi gói xấu tệ, vậy mà bà cứ ngồi bên cười suốt.
她说:“慢慢来,以后就该你包给他们吃了。”
Bà bảo: “Từ từ thôi, sau này đến lượt con gói cho cả nhà ăn đấy.”